Xuân ẤT MÙI 2015 – nói chuyện Dịch – Lý Số…


10898149_10152972937283758_4163729557859088273_n

về Đảng CSvn.

Vấn nạn hiện hữu của đảng csvn giống như cái bìu d…con Dê.
Trông ngoài khí thế nhưng…nặng nề làm sao !
Dê mà không dâm – không phải con dê. Cũng như không lừa bịp, sảo trá, gian dối và phản trắc thì không phải là (đảng) cộng sản.

1/-Thời quá khứ cận đại trong khi Việt Nam đấu tranh thoát sự kiềm tỏa của thực dân & phong kiến dưới thế Cờ Vàng quẻ LY- hỏa (ba vạch mà vạch giữa đưt) đến Cờ Vàng quẻ CÀN – thiên (ba vạch song song tượng ba miền Nam-Trung-Bắc) hình thành quẻ Thiên Hỏa ĐỒNG NHÂN (thiên hạ Đồng Tâm lo hạnh phúc chung) thì đảng csvn được ví “như hào 02 âm (lũ tiểu nhân) chỉ lo cho ĐẢNG & phe phái cùng liên kết với các thế lực ngoại bang (hào 3,4 dương) ngăn cản, dèm pha, phá rồi” (lời Tượng của quẻ / Kinh Dịch – Ng. Hiến Lê).

2/-Đảng csvn đã tuyên xưng thuộc CSQT/ Liên Xô nhưng lại được (mẹ) Trung Cộng sinh ra từ bào thai chi bộ đảng Phúc Kiền năm Canh Ngọ 1930.
Ngọ – trong thế Vượng của tam hợp Dần – sinh/ NGỌ – vượng / Tuất – mộ.
Như “ngựa con háu đá” đảng csvn tự nhận dùng xương máu đồng bào Việt thay cho Liên Sô và Trung Cộng thực hiện tham vọng bành trướng lá Cờ Đỏ của chủ nghĩa “anh hùng” CS.

Trải bao năm cầm quyền độc trị, áp bức người Dân – thế Vượng của (Canh) Ngọ csvn đã qua.

Liên Xô tan rã. Bà mẹ Tàu với bao khó khăn nội địa về kinh tế, nhân sự lãnh đạo tham nhũng của đảng CS Tàu đã và đang liên tục chèn ép đảng csvn phải cúc cung bán nhượng đất đai, biển đảo – tài nguyên của VN…phụng vụ nước mẹ là Tàu.
Mới đây đã cảnh báo trên báo Đảng “đứa con hoang” tức đảng csvn phải trở về…đi “đúng hướng”đúng đường lối của đảng CS Tàu đương đại!

3/-Chúng ta – tự cổ chí kim – luôn luôn suy nghiệm Chu Trình Trời Đất: Sinh ra – lớn lên/ Vượng- rồi chết – địa táng, nhập Mộ.

– Điềm gở chăng khi trong các tháng cuối năm Giáp Ngọ TBT Đảng CSVN luôn nhắc nhở…”các lãnh đạo Đàng cấp dưới phải suy nghĩ có Biện Chứng và hành động theo đúng Quy Trình tức..đặt “lợi ích Đảng CS trên Đất nước” và “chỉ lo cho Đảng vì còn Đảng – còn mình”.
Thế nhưng Quy Luật của Trời Đất lại Khách Quan và luôn Bao Trùm mọi sự. Theo Lý Số:

-Năm Giáp Ngọ hạn Thái Tuế gặp Thiên mã ngộ lưu Triệt + Tang môn trong khi “quy trình” trên là “16 chữ vàng”- dâng cúng của cải cho quan thầy là đảng CS Tàu cho dù kinh tế đất nước VN đang suy bại !
CANH (Ngọ – đảng csvn) luôn đi liền với chữ (mồ côi – cô đơn) vì bản chất tham lam, lọc lừa khiến quốc tế phải cân nhắc và hạn chế khi tài trợ cho VN.
Mâu thuẫn nội tại của quy trình không minh bạch đã dẫn đến tình trạng nội bộ đảng lủng củng, cấu xé và thanh toàn lẫn nhau.
Từ đầu năm đến cuối năm đã có hai đại biểu lãnh đạo đảng bất ngờ đột tử – xuống mồ – một cách ám muội.

-Năm mới Ất Mùi, sao quả tạ (Thái tuế) tiếp tục giáng váo (Canh) Ngọ -đảngcsvn vì trên thiên bàn Lý số NGỌ nhị hợp MÙI.
Cung Mùi thuộc Thổ MỘ của tam hợp mộc Hợi – Sỉnh / Mão – Vượng / Mùi – Mộ.
Ngoài ra, Ất Mùi 2015 lại là niên tận của chu trình Âm – Dương đầy đủ (4+5=9) năm kế nhiệm Bính Thân 2016 (2+0+1+6=9)
Đảng csvn hết vượng từ lâu. Cuối năm MÙI phải quy về Mộ táng như sấm ký trạng trình
“Mã đề Dương cước anh hùng tận
Thân Dậu niên lai kiến thái bình”.

Họa chăng “vỏ của thây ma đảng” – csvn níu kéo cũng chỉ tồn tại thêm đến năm Mậu TUẤT 2018 – thọ 88 năm. 88 lại là CON SỐ BẤT HẠNH; vì vòng Dần Sinh/ NGỌ Vương / Tuất Mộ.
Năm Tuất – Mộ này không sáng sủa gì vì nằm trong trục Thìn Tuất “Thiên la – Địa võng” u u – minh minh.

*
Trong biến động liên tục của Thiên Địa, đảng csvn như một hòn đá lăn từ đỉnh núi cùng với cây cỏ gỗ đá…xuống nằm lấp và ngáng trở đường đèo bên bờ vực.
Dưới tác động của Thiên Nhiên và Thời gian, mưa gió – sấm sét – đất truồi sẽ đẩy hòn đá đang dần hao mòn…xuống vực thẳm.

Hoặc giả người Dân đồng tâm hiệp lực xử dụng “đá nhỏ để lót và trải đường” với “các cây gỗ làm đòn bẩy”.. đẩy hòn đá tảng = đảng csvn lăn xuống vực thì đây không phải là tác động tự nhiên –
mà do Người Dân CHỦ ĐỘNG thể hiện chí nguyện của mình bằng HÀNH ĐỘNG dẫn đến kết quả thiết thực :
Người xưa đã diễn tả “Ý Dân – Ý Trời” theo nghĩa này.

(Trần Sơn - đầu Xuân Ất Mùi 2015)

Posted in Dịch - Lý Số | Leave a comment

NGƯỜI LÍNH CỨU HỎA TÍ HON.


LinhCuuHoa1

“If you “tear up” go ahead, who’s watching”?
(Nguyên Trần phỏng dịch)

Tại thành phố Calgary tỉnh bang Alberta (Canada), một bà mẹ trẻ 26 tuổi đau khổ nhìn đứa con trai mới 6 tuổi đầu thật dễ thương và cũng rất tội nghiệp đang chết lần mòn vì chứng bệnh ung thư máu ở giai đoạn cuối cùng. Trên cõi đời nầy, chắc không có danh từ nào đau thương ngậm ngùi cho bằng hai chữ “cuối cùng”.
Mặc dù tâm tư rối bời tan nát nhưng người phụ nữ trẻ vẫn quyết tâm phải làm một cái gì đó cho đứa con bất hạnh của nàng trước khi cháu ra đi. Như muôn ngàn bậc cha mẹ khác, nàng mong con mình lớn lên và thành đạt những ước vọng trong đời nhưng giờ đây thì mơ ước kia đã tan thành mây khói vì chứng bệnh ung thư oan nghiệt. Tuy thế nàng vẫn muốn cho giấc mơ của con mình thành sự thực . Cầm lấy tay con nàng âu yếm hỏi:
– Billy, có bao giờ con mơ ước và mong muốn khi lớn lên con sẽ làm gì hay không?

– Mẹ ơi! Con luôn ôm mộng trở thành người lính cứu hỏa.

Bà mẹ trẻ nhìn con mỉm cười:
– Được rồi con. Để xem chúng ta có thể làm cho mơ ước con thành sự thật.

Ngay sau đó, nàng tới sở cứu hỏa địa phương gần nhà ở Calgary để gặp chàng lính cứu hỏa Bob, người có trái tim bao la như tỉnh bang Alberta . Nàng trình bày ước muốn cuối cùng của con trai mình và hy vọng là Billy sẽ được ngồi trên xe cứu hỏa đi một vòng phố.
Bob trả lời ngay:

– Được chứ! Chúng tôi sẽ làm hơn thế nữa. Vậy bà cứ chuẩn bị cho cháu nó sẵn sáng lúc 7:00 giờ sáng thứ tư , chúng tôi sẽ giúp cháu trở thành người lính cứu hỏa danh dự trong suốt một ngày. Cháu sẽ sinh hoạt trong trạm cứu hỏa, ăn uống chung với chúng tôi, đi công tác khi có kêu gọi cấp cứu.. Ngoài ra, nếu bà cho chúng tôi biết kích thước của cháu, chúng tôi sẽ may cho cháu một bộ đồng phục lính cứu hỏa thực sự với nón đồng có huy hiệu Sở Cứu Hỏa Calgary, cộng thêm những sọc vàng chói trên đồng phục và đôi giày cao su. Hảng sản xuất đồ trang bị cũng gần đây để chúng tôi kịp đặt hàng.
Ba ngày sau, Bob đến đón Billy, trang phục đầy đủ cho cậu và hộ tống cậu từ nhà thương ra tới xe cứu hỏa ngay chỗ khóa cài và thang leo.
Billy ngồi đàng sau và phụ điếu khiển xe về trạm cứu hỏa. Trong ngày đó có ba lần gọi cấp cứu và cậu đều được tháp tùng trong cả ba . Cậu ngồi trên xe cứu hỏa, xe hồng thập tự và cả xe của xếp cứu hỏa. Cậu còn được thâu hình trên bản tin địa phương.

Mơ ước đã thành hiện thực với tất cả tình yêu thương và sự ân cần của những người chung quanh đã như ánh hào quang soi sáng làm cậu sung sướng xúc động tới độ đã kéo dài cuộc sống thêm 3 tháng hơn sự dự liệu của tất cả các bác sĩ.LinhCuuHoa2
Nhưng con người không ai vượt qua được định mệnh, một đêm buồn nọ, Billy bắt đầu hấp hối và bà y tá trưởng người luôn tin tưởng theo ý niệm là tại nhà vĩnh biệt , không một ai đáng chết trong cô đơn nên bà bắt đầu gọi thân nhân cậu bé xấu số vào nhà thương gấp. Sau đó bà sực nhớ lại cái ngày mà Billy sống trọn vẹn vai trò người lính cứu hỏa nên bà vội vả gọi giám đốc Sở Cứu Hỏa hỏi xem họ có thể gởi ngay một nhân viên trong đồng phục tới nhà thương với Billy trong khi cậu đang chết lâm sàng. Vị giám đốc trả lời ngay:
– Chúng tôi sẽ làm tốt hơn thế nữa. Chúng tôi sẽ có mặt tại nhà thương trong vòng năm phút. Nhưng xin bà giúp giùm tôi một việc. Đó là khi bà nghe tiếng còi hụ và đèn chớp thì xin bà thông báo trên hệ thống phóng thanh là không có cháy nhà gì hết. Đó chỉ là sở cứu hỏa tới gặp một trong những nhân viên tuyệt vời nhất một lần cuối cùng nữa thôi. Và cũng xin bà mở rộng cửa sổ căn phòng của Billy.
Độ năm phút sau, một chiếc xe cứu hỏa trang bị khóa cài thang leo tới nhà thương và cầu thang được bắt lên một cánh cửa sổ đang mở rộng trên lầu 3. Rồi thì 16 lính cứu hỏa lần lượt leo lên thang vào phòng của Billy. Với sự đồng ý của mẹ cậu, họ lần lượt ôm cậu vào lòng thật lâu trong ngậm ngùi và nói với cậu rằng họ yêu thương cậu vô vàn.
Qua hơi thở hấp hối, Billy mệt mỏi nhìn vị giám đốc nói:
– Thưa ông giám đốc! Cháu đã thực sự là người lính cứu hỏa rồi phải không?
Vị giám đốc dịu dàng trả lời:
– Đúng vậy Bill! Cháu quả là lính cứu hỏa và đấng tối cao Jesus đang cầm tay cháu đó.
Nghe tới đây, Billy mỉm cười nói:
– Cháu biết rồi. Người đã cầm lấy tay cháu suốy ngày nay và có cả các thiên thần đang ca hát.

Thế rồi cậu nhắm đôi mắt lại…một lần cuối cùng mang hình ảnh người lính cừu hỏa tí hon đi về vùng miên viễn…

Posted in Uncategorized | Tagged , , | Leave a comment

2014 in review


The WordPress.com stats helper monkeys prepared a 2014 annual report for this blog.

Here’s an excerpt:

The concert hall at the Sydney Opera House holds 2,700 people. This blog was viewed about 19,000 times in 2014. If it were a concert at Sydney Opera House, it would take about 7 sold-out performances for that many people to see it.

Click here to see the complete report.

Posted in Uncategorized | Leave a comment

“Bình An dưới Thế…”


1467228_415864231849320_1363425988_n MERRY CHRISTMAS and a Happy New YEAR ! * “A human being is part of a whole, called by us the “Universe,” a part limited in time and space. He experiences himself, his thoughts and feelings, as something separated from the rest—a kind of optical delusion of his consciousness. This delusion is a kind of prison for us, restricting us to our personal desires and to affection for a few persons nearest us. Our task must be to free ourselves from this prison by widening our circles of compassion to embrace all living creatures and the whole of nature in its beauty”. (Albert Einstein)

*
Sir John Eliot Gardiner conducts the Monteverdi Choir and the English Baroque Soloists in a performance of Bach’s Christmas Oratorio BWV 248.
-“I play the notes as they are written, but it is God who makes the music.”
-“The final aim and reason of all music is nothing other than the glorification of God and the refreshment of the spirit.”
(Johann Sebastian Bach)

Posted in Uncategorized | Tagged , , | Leave a comment

That’s MEDITATION (Tâm trong Thiền Định) …


484706_421594354604187_871654785_n

There is a Tibetan saying:
“It’s a tall order to ask for meat without bones, and tea withoutleaves.” So long as you have a mind, there will be thoughts and emotions.

Just as the ocean has waves or the sun has rays, so the mind’s own radiance is its thoughts and emotions.
The ocean has waves, yet the ocean is not particularly disturbed by them.
The waves are the very nature of the ocean.
Waves will rise, but where do they go? Back into the ocean. And where do the waves come from? The ocean. In the same manner, thoughts and emotions are the radiance and expression of the very nature of the mind. They rise from the mind, but where do they dissolve? Back into the mind. Whatever arises, do not see it as a particular problem. If you do not impulsively react, if you are only patient, it will once again settle into its essential nature.
When you have this understanding, then rising thoughts only enhance your practice. But when you do not understand what they intrinsically are—the radiance of the nature of your mind—then your thoughts become the seed of confusion. So have a spacious, open, and compassionate attitude toward your thoughts and emotions, because in fact your thoughts are your family, the family of your mind.
Before them, as Dudjom Rinpoche used to say:
“Be like an old wise man, watching a child play.”

We often wonder what to do about negativity or certain troubling emotions. In the spaciousness of meditation, you can view your thoughts and emotions with a totally unbiased attitude.
When your attitude changes, then the whole atmosphere of your mind changes, even the very nature of your thoughts and emotions. When you become more agreeable, then they do; if you have no difficulty with them, they will have no difficulty with you either.

So whatever thoughts and emotions arise, allow them to rise and settle, like the waves in the ocean. Whatever you find yourself thinking, let that thought rise and settle, without any constraint.
Don’t grasp at it, feed it, or indulge it; don’t cling to it and don’t try to solidify it. Neither follow thoughts nor invite them; be like the ocean looking at its own waves, or the sky gazing down on the clouds that pass through it.
You will soon find that thoughts are like the wind; they come and go.
*
The secret is not to “think” about thoughts, but to allow them to flow through the mind, while keeping your mind free of afterthoughts.

(The Tibetian Book Of Living and Dying -SOGYAL RINPOCHE)

——————————————————————————–

BẢN DỊCH của Ni sư Thích Nữ Trí Hải
(Tâm trong Thiền Định / Đưa Tâm về nhà)
*
Tây Tạng có câu: “Đấy cũng như đòi thịt đừng có xương, đòi trà đừng có lá.” Bao lâu bạn còn tâm là còn có ý tưởng và cảm xúc.

Cũng như đại dương có sóng, mặt trời có tia, những tia sáng của tâm bạn chính là những ý tưởng và cảm xúc. Biển có sóng, nhưng nó không phiền hà gì về những ngọn sóng. Sóng chính là bản tính của biển. Sóng sẽ nổi lên, nhưng sẽ đi về đâu? Trở về đại dương. Và những con sóng ấy từ đâu đến? Từ đại dương. Cũng thế, ý tưởng và cảm xúc là những tia sáng và biểu hiện của chính tự tính của tâm. Chúng nổi lên từ tâm, nhưng chúng tan biến đi đâu? Cũng tan trở về tâm. Dù ý tưởng gì khởi lên, cũng đừng xem nó như một vấn đề trọng đại. Nếu bạn không phản kháng một cách ồn ào, nếu bạn cứ kiên nhẫn, thì nó sẽ lại trở về trong tự tính của nó.

Khi bạn hiểu được như vậy, thì những ý tưởng khởi lên chỉ làm tăng tiến việc thực tập thiền định của bạn. Mà nếu không hiểu như vậy, thì chúng lại trở thành hạt giống của mê mờ. Vậy hãy có một thái độ cởi mở từ bi đối với chúng, vì những ý tưởng ấy đều là gia đình của tâm bạn.

Bạn hãy xử với chúng “như một ông già minh triết nhìn đứa trẻ đang chơi,” như Dudjom Rinpoche đã nói.

Chúng ta thường không biết làm sao với tính tiêu cực hay vài cảm xúc rầy rà. Trong tính khoáng đạt của thiền định, bạn có thể nhìn những ý tưởng và cảm xúc bạn với một thái độ hoàn toàn cởi mở không thành kiến. Khi thái độ của bạn thay đổi, thì toàn thể không khí của tâm bạn cũng thay đổi, cả đến bản chất của những tư tưởng và cảm xúc bạn. Khi bạn trở nên dễ chịu hơn, thì chúng cũng dễ chịu hơn; nếu bạn không khó khăn với chúng, thì chúng cũng không khó khăn với bạn.

Bởi thế, dù tư tưởng cảm xúc nào khởi lên, hãy để cho chúng lên xuống như sóng biển. Bất cứ gì bạn thấy mình đang nghĩ tới, hãy để cho ý nghĩ ấy tự sinh tự diệt không một gượng ép nào.

Đừng nắm bắt nó, nuôi dưỡng nó, chạy theo nó; đứng bám lấy nó và củng cố nó. Không theo dõi những vọng tưởng, cũng không mời gọi chúng, bạn hãy giống như biển nhìn những làn sóng của nó, hay như bầu trời nhìn những đám mây bay qua nó.

Bạn sẽ thấy rằng những ý tưởng như cơn gió, chúng đến và đi. Bí quyết là đừng “nghĩ” về chúng, mà để cho chúng tuôn chảy qua tâm, đồng thời giữ cho tâm bạn thoát khỏi những “hậu” ý tưởng

Posted in Uncategorized | Tagged , , , | Leave a comment

“Hoàng hôn một chiếc cầu dài …Chia làm hai bến: ban ngày, ban đêm”


546828_10151174092518673_1582522902_n
Dẫn nhập:
Đầu tháng 10 – Thu bay bay với lá vàng – nâu và tiết trời se lạnh…
Năm nay rơi vào cuối tháng 08 âm lịch nên ở Ngoại được hưởng không khí trầm mặc, tịch mịch giữa Ngày và Đêm chăng?
Vì trước đó đúng ngày rằm âm lịch, em trai 65t ở VN đã ra đi vĩnh viễn vì bệnh ung thư giai đoạn cuối . Đêm hôm trước, cái đèn chụp trong góc phòng khách tự bật cháy; đến sáng nhận hung tin – cùng thấy gần bên dường như có một màu xanh nhỏ nhoi bị lấp dưới một lớp đất mỏng trong chậu hoa cảnh đã được cắt sát gốc.
Chậu cây này tưởng như đã chết vì chậu hoa khác cùng lứa và cùng bị tỉa gốc đã nẩy lộc được trên nửa tháng trời…
Thì nhận được câu chuyện từ một người bạn.

GIỎ KẸO HALLOWEEN

Bạn thích nhất mùa nào trong năm?
Riêng tôi 30 năm sống nơi “xứ lạnh tình nồng” này tôi yêu thích nhất mùa Thu mặc dù 4 mùa đều có vẻ đẹp riêng của chúng.
Tháng 10 là lúc lá bắt đầu đổi màu, vẫn còn ít nắng ấm xen với những cơn gió hây hây mát lạnh. Xa thành phố chút, cảnh vẻ càng nên thơ. Chỉ là những bãi cỏ, ngọn đồi, cây lá đủ màu, con sông, dòng suối…vậy mà tôi ngẩn ngơ hàng giờ không chán mắt!
Hôm nay sẳn họp mặt với các bạn, cả nhóm đồng ý đi ngắm cảnh mùa Thu ở đồng quê.
Đi tản bộ, bày thức ăn nhẹ picnic, tán dóc tán thiệt …đến xế chiều nghĩ tới phải lội bộ trở ra chổ đậu xe nên mọi người đành phải thu dọn sớm, ra về ai cũng tiếc sao thời gian qua nhanh quá, cảnh hoàng hôn còn quyến luyến cái nhóm sắp sửa lãnh tiền già của bọn tôi.
“Hoàng Hôn một chiếc cầu dài
Chia làm hai bến: ban ngày, ban đêm”
Đúng thiệt, trong tiết Thu (giống tuổi mình) ngày đã rút ngắn dần nên trời tối sớm, ông xã khoác tay lên vai tôi vừa đi vừa đề nghị: Lúc nãy đi vô bằng đường rừng, trời sắp tối mình ra bằng lối khác chung vô xóm nhà dân nhe bà con. Ai dám nói KHÔNG lúc này & ai chịu mò mẫm trong đường rừng để nghe ” Má ơi, Chim kêu Vượn hú biết nhà con đâu” !!
Chị Sen lên tiếng: được không đó sếp, tui ớn cái lạnh & gió hú lắm nghen.
Ah, đừng lo, chổ này tụi tui đã đi qua cách đây …20 năm trước.
Ừ há, tôi sực nhớ ra khi đi dần vào trong xóm. Bao năm rồi cũng có khác, nhà cửa họ sửa lại khang trang hơn cộng thêm mùa Halloween dân ở farm bày rơm rạ & những trái Bí cam trước nhà coi rất…Thu. Duy chỉ có ngôi Nhà Thờ cổ xưa rất nhỏ cạnh nghĩa trang là không thay đổi
(nhất là cây Liễu rũ vật vờ theo gió càng làm cảnh vẻ thêm âm u, nghe ơn ớn !).
Ngang Giáo Đường lúc xưa là một ngôi trường Tiểu Học cũng nhỏ rất xinh xắn nay đổi lại là hồ bơi, sân chơi thể thao của vùng này.
Chính nơi đây mới đem lại nhiều “kỷ niệm” với gia đình tôi ngày ấy.
Năm đó đi theo gia đình bạn người Canadian tới cottage (họ đã bán vì không ai chăm sóc), trước buổi cơm chiều ngày Lễ Tạ Ơn vợ chồng tôi & các con đi tản bộ vòng vòng trong xóm.
Lần tới ngôi trường nhỏ trời đã chạng vạng tối, các con còn ham vui bên các ụ rơm cao ngất,
tôi để ý hai bên cửa chính của Trường được trang trí bằng đủ loại Bí Ngô lớn nhỏ hình thù khác nhau coi hay hay. Đèn bên trong vẫn sáng, cánh cửa vụt mở một người cầm cây chổi bước ra với bộ đồng phục xanh (tôi đoán chắc ông cai quản dọn dẹp trường) dáng người cao lớn khoảng trên dưới 50 tuổi…ông chào bọn trẻ: HELLO bằng giọng thân thiện.
Thằng con lớn tôi lúc đó còn học Mẫu Giáo nhanh miệng: Thưa Ông, ngày mai trường sẽ có nhảy múa & phát kẹo phải không?
-Đúng vậy cậu nhỏ, nhưng nếu em muốn nhận kẹo bây giờ cũng ok. Đi lối sau gặp
Madame Rose sẽ có ngay thôi.
Tụi nhỏ hân hoan ra phết lôi kéo chúng tôi về phía sau trường, không cần đợi lâu thì một bà đầm
choàng trên đầu chiếc khăn đỏ thẫm buộc vòng quanh cổ, gương mặt trắng xinh với vài lọn tóc nâu loà xoà trên trán. Đẹp nhất là đôi mắt, thật quyến rũ. Trên tay bà cầm giỏ rơm đầy kẹo mỉm cười trao cho tụi nhỏ: các con ngoan nhe, Happy Halloween! Rồi bà bước nhanh vào trong Trường như sao xẹt.
“Lời to rồi nhé”, ông xã tôi trêu ghẹo các con suốt trên đường về cottage.Tôi đề nghị các con để giỏ kẹo ngoài sân, giờ cơm ăn kẹo no hơi đó.
Vào trong, chủ nhà sửa soạn thức ăn bánh trái coi long trọng ghê, đối với người bản xứ
ngày Lễ Tạ Ơn quan trọng như Tết của mình.
Vài người láng giềng được mời tới họ mang rau trái tự trồng, bánh ngọt, rượu nho tự làm…
góp chung chia sẻ cuối mùa gặt hái. Chồng tôi nảy ra ý đem giỏ kẹo để ngoài sân vào chia cho mọi người đáp lễ. Trở vào tiu nghỉu anh ngượng ngùng hỏi nhỏ Bob: bạn có dẹp giỏ kẹo tôi để
trước cửa không? Không đáng gì đâu nhưng của bọn nhỏ nhận từ Trường Học cuối xóm muốn khoe thôi.
Lúc đó tiếng nói cười trên bàn ăn bỗng dưng vụt tắt (?)
Tôi lên tiếng hỏi người ngồi cạnh: Có chuyện gì vậy Lucie?
Lucie nhìn qua ông chồng của cô ta như thầm cầu cứu câu trả lời. Một Bác lớn tuổi nhất trong nhóm nói thay: Oh, Trường Học đóng cửa mấy năm nay rồi bạn ạ, có lẻ vì số lượng học sinh không đủ. Bộ Giáo Dục hứa sẽ cứu xét.
Chồng tôi ngạc nhiên lắp bắp: Sao, sao?? vậy cái ông Caretaker với bộ đồng phục xanh & Madame Rose ở đó thì sao?
Lần này chính Lucie làm rơi tách trà đang cầm trên tay làm cả bàn ăn sửng sốt:
– Madame Rose? Ông Caretaker? bạn nói gì tôi không hiểu? Họ đã qua đời 10 năm trước rồi phải không John?
Tới phiên tôi bủn rủn không giữ nổi cái nĩa trên tay: rõ ràng chúng tôi & các con đã chuyện trò & nhận kẹo từ 2 người đó mà!
Lúc này John lão làng ở vùng này mới lên tiếng:
Chuyện xảy ra chục năm trước, Rose làm Hiệu Trưởng Trường Tiểu Học ở tuổi vừa 40, sự nghiệp phát triển tốt là nguyên nhân gây xích mích tình vợ chồng giữa Rose & Jim.
Mark độc thân dọn về từ Quebec làm caretaker chừng 2 năm. Một tối cũng mùa Halloween
Trường học chuẩn bị trang trí, kẹo bánh cho học sinh thì hàng xóm chung quanh Trường nghe nhiều tiếng súng nổ…sáng ra mới rõ mối tình tay 3 đã xảy ra mà không ai biết & kết thúc một cách thê lương. Jim đem súng vô Trường học thanh toán vợ, tình địch rồi tự sát.
Sau đó ít ai dám đem con tới học…Rose là cháu gái của tôi, John thêm vào.
Phải nói xạo với các con ra sao về giỏ kẹo tôi chưa nghĩ tới, chỉ biết lúc đó tay chân tôi như ngâm vào tô nước đá, xỉu được cũng….xỉu cái đùng!
………
Kể đến đây thì cả bọn chúng tôi cũng đã tới chổ đậu xe, vừa mở của xe thì một cơn gió
tốc lên bay cái nón của chị Sen, chị la oai oái: đóng cửa lẹ lẹ, chạy nhanh tài xế ơi.
– Hượm đã, gài dây an toàn nhe các bà, nhát gì nhát dữ vậy? Chị không lượm cái nón sao?
Chưa dứt câu thì thấy chiếc xe motorbike chạy theo chớp chớp đèn.
– Chà…anh hùng xa lộ đem trả nón cho em Sen kìa mấy bà.
Quay cửa xe xuống chị Sen cười nụ làm dáng: Cám ơn ông…
– Không có chi…tôi tên Jim, biếu cô chút kẹo, Happy Halloween!
Trong xe tiếng chị Sen la lạnh xương sống:
-Trời ơi, cái giỏ kẹo chứ không phải cái nón của tui mấy bà ơi!

(Oct.2014 -Bonsai)

*
Mạo muội đôi dòng kết:
Chú em là bác sĩ dĩ nhiên biết trước bệnh tình nhưng (ít hoặc) không tiết lộ cho anh chị em ở Ngoại. Khi ra đi – đã sang Mỹ vào phòng khách bật đèn báo cho anh chị. Và có lẽ thấy chậu hoa (gần bên cây đèn) đang lụi tàn – đã tiếp sinh khí cho cây và nay cây đang đâm thêm chồi non lá lộc.

Qua câu chuyện của bạn ở xứ Cà Ná – Ngày lễ Halloween (của các Linh Hồn) mang bánh kẹo cho trẻ vui tươi – lại được làm sống lại, tiếp tục sinh động với đám du khách nhàn tản thay cho cảnh tượng chết chóc thê lương.
Chuyện kể thật hay tạo huyễn tưởng?

Đâu biết ! Thật và giả khó lường.
Nhưng cái đức SINH luôn tồn và bất diệt cả trong thế giới hiện tượng và thế giới “đời sau”.

(Trần Sơn – SN -10/2014)

Posted in Uncategorized | Tagged , , , | Leave a comment

TỈNH THỨC và Tâm TỊNH LẶNG.


1920443_433837690051974_348651499_n

A/Dẫn nhập :
Thánh Kinh Công giáo có ngụ ngôn “Đám cưới & Rước Dâu”:
…Nhà Gái nên lúc nào cũng túc trực sẵn sàng và các cô Phù Dâu phải (thắp đèn) và luôn luôn tỉnh thức vì Chú Rể có thể đến bất ngờ (như tên trộm)…
Hình ảnh tên trộm lại được Thiền sư Thái Lan xử dụng; nhưng với ám chỉ khác và xét về mặt giáo pháp (tâm linh) lại cùng chung ý hướng.
“Hãy luôn tỉnh thức và để mọi việc diễn tiến tự nhiên. Rồi đầu óc của bạn sẽ trở nên tĩnh lặng trong bất cứ hoàn cảnh nào, giống như một hồ nước phẳng lặng trong rừng vắng. Rồi tất cả những con thú kỳ diệu và quý hiếm sẽ đến uống nước hồ đó và bạn sẽ thấu triệt bản chất của muôn vật.”(Thiền sư Achaan Chah)-Trần Sơn-

B/Trong phần giảng của Thiền sư với môn sinh – xin trích đăng về “Chỉ có bấy nhiêu thôi” :
-…”Thế gian đầy hiểm nguy với những tên trộm; trộm không ở bên ngoài mà ở bên trong chúng ta như năm tên trộm của Ngũ Uẩn ngày đêm không ngừng trộm cắp và phá hoại, đó là
1.Sắc (thân và lục căn): Mồi của bịnh hoạn và đau nhức. Khi không hợp với ý muốn chúng ta sẽ sân hận và phiền muộn (hay phiền não ví như lũ lụt nhận chìm chân tính = tính Phật = tính giác = tính ngộ).
Yêu thích hay chán ghét đ/v thân thể mình hay kẻ khác – chúng ta đánh mất sự bình an.
2.Thọ (cảm giác): Khi cảm giác đau nhức hay sung sướng sinh khởi, chúng ta quên rằng bản chất của chúng là Vô Thường (thay đổi) Khổ (bất an) và Vô Ngã (đến rồi đi). Mà chúng ta lại tự đồng hóa mình với những cảm xúc.
Và vì thế chúng ta khốn đốn bởi sự hiểu biết sai lầm này.
3.Tưởng (trí nhớ hay tri giác): Tự đồng hóa với những gì mình hiểu biết và tưởng về quá khứ khiến Tham-Sân-Si phát sịnh
Sự hiểu biết sai lầm này của ta lâu dần trở thành thói quen; được ghi chép trong tiềm thức của chúng ta.
4.Hành (tác ý, chủ ý và những yếu tố khác của Tâm) : Vì không hiểu bản chất của những trạng thái tâm – chúng ta phản ứng (=duyên khởi); và rồi những ý tưởng, cảm xúc yêu, ghét, vui, buồn phát sịnh:
Chúng ta dính mắc (ràng buộc) vào đó.
5.Thức: Chúng ta chấp vào “cái biết” về các ngũ uẩn kia. Ta nghĩ rằng: “Ta biết – Ta là – Ta cảm thấy” và bị giới hạn bởi ảo tưởng về Tự Ngã, bởi sự phân biệt giữa ngũ uẩn và tự ngã.
Đức Phật đã dạy cách buông bỏ…
Sau khi thành đạo, vẫn còn thân bệnh, có cảm giác đau khổ và vui sướng, có trí nhớ, có suy nghĩ và tri thức – nhưng Ngài không còn xem chúng “là ta” hay “của ta”. Ngài nhận biết chúng đúng như bản chất của chúng. Và “cái nhận biết đó” cũng không phải là TA hay Tự NGÃ.
*
Sống trong thế gian này không dính mắc trong việc đánh giá mỗi sự việc, ta trỡ nên tịnh lặng…
Khi tâm tịnh lặng ta đến gần với chân lý hơn.
Tất cả những gì sinh diệt – toàn bộ thế giới hiện tượng- thật ra “Chỉ Có Bấy Nhiêu Thôi”.
Chứng ngộ được điều này, chúng ta có thể đạt được bình an – tự tại ngay trong thế giới này.”
(Thiền sư Achaan Chah)
MỜI THAM KHẢO thêm “StillnessSpeaks” by Ekhart Tolle – Trần Sơn lược dich:
http://bagan3.me/2013/02/28/tinh-lang-stillnessspeaksby-ekhart-tolle-tran-son-luoc-dich/

Posted in Uncategorized | Leave a comment